"Ăn một bát cháo mất cả tiếng đồng hồ", "Cứ thấy thìa cháo là con khóc"... là nỗi ám ảnh của rất nhiều bà mẹ bỉm sữa. Khi con không ăn hết suất, phản ứng đầu tiên của chúng ta thường là lo lắng con đói, con còi, từ đó dẫn đến tâm lý thúc ép. Thế nhưng, đằng sau bát cháo còn dang dở là những thông điệp của con mà có thể mẹ đã vô tình ngó lơ.
1. Sự thật là: Con không lười, chỉ là con đang "lên tiếng"
Trước khi dán nhãn "biếng ăn" cho con, mẹ cần hiểu rõ những cơ chế tâm sinh lý tự nhiên của trẻ:
-
Con ăn theo đúng nhu cầu: Trẻ em có khả năng tự điều chỉnh năng lượng rất tốt. Khi cơ thể đã nạp đủ, con sẽ dừng lại. Những hành động như ngậm thức ăn, phun ra hoặc quay mặt đi chính là cách con giao tiếp với mẹ rằng: "Con no rồi, mẹ đừng cho con ăn thêm nữa."
-
Vòng xoáy tâm lý "Ép - Sợ - Trốn": Khi mẹ cố ép con ăn thêm một vài thìa cuối bằng cách quát tháo hoặc lừa lúc con cười để đút vào, con sẽ bắt đầu hình thành tâm lý sợ hãi bữa ăn. Não bộ trẻ sẽ ghi nhớ: "Ăn uống là một cực hình". Kết quả là con càng ngậm chặt miệng, không nuốt, biến bữa ăn thành một cuộc đối đầu căng thẳng.
-
Biếng ăn sinh lý: Có những giai đoạn con mải mê học kỹ năng mới như lật, bò, đi hoặc đang đau nhức vì mọc răng. Trong những ngày này, dù mẹ có đổi món hay cố ép, con cũng không thể ăn nhiều như bình thường. Đây là hiện tượng hoàn toàn tự nhiên và sẽ sớm qua đi.

2. Mẹ cần làm gì để thay đổi "cuộc chiến" này?
Thay đổi thói quen ăn uống của con không phải chuyện ngày một ngày hai, nhưng mẹ hoàn toàn có thể bắt đầu từ những điều chỉnh nhỏ nhất:
-
Tôn trọng cảm giác no của con: Đây là nguyên tắc vàng. Khi thấy con có dấu hiệu từ chối mạnh mẽ, mẹ hãy vui vẻ dẹp bát cháo đi. Việc để con dừng lại khi no giúp con duy trì được cảm giác thèm ăn vào bữa kế tiếp thay vì chán ghét thức ăn suốt cả ngày.
-
Giảm áp lực, tăng niềm vui: Tuyệt đối không dọa nạt, không xem tivi hay dùng điện thoại để "dụ" con ăn. Hãy để con được khám phá thức ăn bằng tay, được nhìn thấy mẹ ăn uống ngon lành. Tinh thần thoải mái giúp dịch vị tiết ra tốt hơn, con tiêu hóa cũng nhanh hơn.
-
Nguyên tắc 30 phút: Mỗi bữa ăn của con chỉ nên kéo dài tối đa 30 phút. Nếu sau thời gian này con vẫn chưa ăn hết, mẹ hãy kết thúc bữa ăn tại đó. Việc kéo dài bữa ăn đến cả tiếng đồng hồ chỉ làm cháo bị vữa, mất ngon và khiến cả mẹ lẫn con đều kiệt sức.
-
Thiết lập lịch trình khoa học: * Giữ khoảng cách giữa các bữa ăn cố định để bụng con kịp đói.
-
Không ăn 2 bữa liền nhau: Nếu bữa chính con ăn ít, mẹ tuyệt đối không dặm thêm sữa ngay sau đó. Hãy đợi đến bữa phụ hoặc cữ sữa kế tiếp. Điều này giúp con hiểu rằng: Nếu không ăn chính, con sẽ phải chờ đến bữa sau mới được ăn, từ đó hình thành thói quen ăn uống chủ động.
-

Mẹ hãy luôn nhớ: "Bữa ăn nên là niềm vui, không phải là cuộc chiến". Một bát cháo vơi nhưng con ăn trong tiếng cười luôn tốt hơn một bát cháo đầy nhưng chan đầy nước mắt. Chỉ cần mẹ nhẹ nhàng hơn, kiên nhẫn quan sát và tôn trọng con, bé sẽ sớm học được cách tận hưởng hương vị của từng bữa ăn.
